NỒNG NÀN HƯƠNG BÚN RIÊU CUA THEO “LỐI CŨ” HÀ NỘI
Nhà văn Vũ Bằng có mô tả: “Bún óng mướt, chan riêu nóng lên trên, lấp la lấp lánh màu gạch cua sắc tím điểm những chấm vàng kim nhũ li ti giữa vài cái rong cà chua hồng tái; rồi gia một tí mắm tôm vào, ăn với rau diếp non thái nhỏ như những sợi chỉ xanh…”.
Bạn có còn nhớ gánh bún riêu cua nơi góc phố nhà bạn ngày xưa?
Cái mùi thơm ngậy lẫn với mùi bếp dầu ngai ngái nhưng ôm trọn tuổi thơ Hà Nội trong veo, cái mềm mướt của bún rối, cái giòn mát của rau ghém chạm tới tận cùng vị giác. Ngày ấy, bún riêu đúng nghĩa chỉ có bún và nước riêu cua. Chẳng có đậu rán, cũng không có giò, có thịt bò, càng không có mấy món lai căng chan đầy bát. Chỉ là cái bát chiết yêu với nhúm bún trắng phau chan nước riêu, gạch cua chưng vàng óng như nắng hè điểm thêm màu xanh của hành lá, thế mà cũng đủ rung rinh.
Nấu bún riêu không khó, nhưng để nấu được nồi bún riêu ngon phải kiên nhẫn và tử tế ngay từ bước chọn và lọc cua.
Không có cua đồng đúng mùa thì đừng nấu bún riêu, mẹ mình cứ nhắc mãi!
Cua phải là cua đồng con nào con nấy còn khỏe, chạy nhanh, mai mỏng, càng giòn. Ngon nhất là cua được giã tay, thêm xíu muối hột nữa. Giờ nhịp sống nhanh như con thoi, cua xay máy kể cả chục cân cũng chỉ xay vèo vèo mươi phút, nhưng cái mùi oi oi của cua, cái dẻo quết của thịt cua dính vào cối vào chày thì đâu dễ tìm lại được.
Hay như lọc cua, đến giờ mình vẫn giữ thói quen lọc và gạn thịt cua bằng tay, cứ 2 cái nồi gạn qua gạn lại vài lần nước, chứ không cần rây hay vải lọc, làm vậy thịt cua dính hết vào mắt rây, phí lắm!
Rồi cái nước lọc ấy, nấu làm sao cho thật khéo để từng tảng thịt nổi lên chắc nịch, thêm mấy quả cà chua đỏ lựng bổ múi cau là ngọt lịm tim, chẳng cần nêm tí ti bột nêm, mì chính gì hết, thậm chí còn chẳng cần tới nước hầm xương.
Bát bún riêu ngày xưa, không chỉ là món ăn mà còn chiếc vé quay về tuổi thơ. Là chiều Hà Nội oi ả, thèm món gì nấy ấm bụng mà phải có chút chua chua thanh thanh dịu miệng. Bún riêu cua vỉa hè, gọi là bình dân quê mùa cũng đúng, nhưng không vì thế mà úi xùi, bỗ bã. Sửa soạn một bát bún riêu Hà Nội theo lối cũ trông vậy nhưng mỗi thành phần đều phải đặt đúng chỗ, đúng sắc, đúng tâm. Cô gánh bún đon đả xởi lởi mời quà, người tới thì ăn đợi chờ trong háo hức.
Để rồi đôi mắt hấp háy khi bát bún được dọn lên, rực rỡ như một bức tranh. Bún riêu xưa không nhiều nhưng đủ. Không phô trương mà sâu sắc, nó không chạy theo thời thế, mà đứng yên như một ký ức chưa bao giờ mờ đi.
Ăn bún riêu không phải là ăn lấy no, nhưng đủ để lấp lưng lửng những chiếc bụng đói khi xế chiều buồn mồm buồn miệng. Hay đôi khi cũng không hẳn là đói, mà người ta chỉ cần có cái cớ, có bát bún riêu làm “quà” để mở đầu câu chuyện mà chẳng biết tỏ cùng ai.
Và chỉ khi nếm được đúng hương vị ấy bạn sẽ hiểu vì sao có người vẫn cặm cụi giã từng mẻ cua bằng tay, chỉ để nấu một nồi riêu như bà, như mẹ đã từng làm.
Mời bạn cùng thưởng thức và lưu lại cách nấu bún riêu Hà Nội theo lối cũ cùng Esheep Kitchen nhé!
Bạn có kỉ niệm với những món quà bún tuổi thơ không, chia sẻ với mình thôi nào
Một nồi bún riêu đúng chuẩn có thể làm lòng người chùng xuống như tiếng rao cũ giữa trưa hè oi ả.
Không phải đậu rán giò tai, không phải thịt bò chần. Một bát bún riêu Hà Nội theo lối cũ chỉ cần bún trắng, nước riêu vàng sánh, thìa gạch cua mềm mượt nổi lờ lững, thế là đủ để đánh thức cả một tuổi thơ trong veo.
Không phải đậu rán giò tai, không phải thịt bò chần. Một bát bún riêu Hà Nội theo lối cũ chỉ cần bún trắng, nước riêu vàng sánh, thìa gạch cua mềm mượt nổi lờ lững, thế là đủ để đánh thức cả một tuổi thơ trong veo.
Cùng mình vào bếp và thử làm một bát bún riêu thời “ông bà anh” nhé
– 1kg cua đồng
– 2.5 lít nước
– 1 Tbsp muối tinh
– 3 Tbsp mỡ lợn
– 2 củ hành khô
– 500g cà chua múi cau
– 1 bát con nước cua
– 3 Tbsp giấm bỗng
CHƯNG GẠCH CUA
– 1 Tbsp mỡ lợn
– 1 củ hành khô
– Gạch cua
– 1 Tbsp dầu điều
ỚT CHƯNG
– 3 Tbsp mỡ lợn
– 1 củ hành khô
– 1 cup ớt bột
SỬA SOẠN “QUÀ” BÚN
– Bún rối
– Rau ghém, thân chuối ăn kèm
– Mắm tôm
– Hành phi
– Hành lá
Hay như lọc cua, đến giờ mình vẫn giữ thói quen lọc và gạn thịt cua bằng tay, cứ 1 cân cua thì 2.5 lít nước, chia làm 3-4 lần lọc.
Gạn đến khi hết nước, nước lọc cua cũng trong dần là được.
Cái mùi hành khô chạm mỡ ấy đã đủ khiến cả ngõ nôn nao. Rồi nhẹ tay cho gạch cua vào, vàng sánh, thêm chút dầu điều óng ánh như nắng hè, đảo nhẹ tay, chậm rãi như vuốt ve một điều gì đó rất mong manh.
Tới đây mới cho giấm bỗng, thứ nước chua giúp vị riêu cua bừng cái thanh dịu rất riêng. Không nồng như giấm gạo, không chồng chéo che mất vị cua, mà thoang thoảng mùi lúa nếp.
Ở Hà Nội, những hàng bún riêu lâu năm thường có “mối riêng”, mẹ mình bảo đến mấy cái đồ gia vị nấu kèm còn toàn là “hàng thửa” nữa là nguyên liệu chính như cua, như bún. Khó tính thật!
Đun mỡ cho nóng rồi cho bột ớt vào, thêm 1 nhúm muối nhỏ, thìa con dầu điều để ớt không bị sủi bọt làm hăng cay mắt. Cái thứ bột ớt tuy “xấu mã” nhưng sao mà cay, mà hăng, mà tê tê ngon đến nao lòng.
Rồi chấm đầu đũa tí ớt chưng, màu đỏ loang trên mặt bát như một vệt son bóng loáng.
Ăn bún riêu không phải là ăn lấy no, nhưng đủ để lấp lưng lửng những chiếc bụng đói lúc xế chiều buồn mồm buồn miệng. Hay đôi khi cũng không hẳn là đói, mà người ta chỉ cần có cái cớ, có bát bún riêu làm “quà” để mở đầu câu chuyện mà chẳng biết tỏ cùng ai.
Bài viết gốc dưới đây, nếu có bất kỳ câu hỏi nào cần trả lời gấp, các bạn để lại comment tại bài gốc để được trợ giúp nhanh nhất nhé
Link bài gốc từ: https://www.facebook.com/esheepkitchenvn/posts/1296742255154774?ref=embed_post